BÀI HỌC ĐẦU TIÊN
Nguyễn Đức Minh
Đêm đã khép mà lòng người chưa khép
Bài học đầu tiên - Trang sách cuộc đời
Đâu chỉ có nắng hồng và cánh phượng
Những mùa thi vội vã… chia ly.
Thăm thẳm đêm, thăm thẳm nghĩ suy
Nhìn thăm thẳm về cội nguồn đất nước
Bài học ban sơ mà tổ tiên có được
Biết lấy đá làm rìu, biết vót gậy trỉa nương.
Biết dựa vào nhau để sống quật cường
Biết nhường nhau tấm da trong những ngày đông giá.
Người già dạy trẻ con biết đan nờ bắt cá
Đàn bà dạy nhau biết tước sợi vá may…
Các em ơi!
Thời gian trôi, lịch sử mấy nghìn năm đất nước mình
Thân yêu quá từng trang sách cổ
Bằng gỗ bằng tre…bia đá để đời
Mới thấy hết tổ tiên người Việt
Sớm dạy cháu con tri thức làm người
Cụ đồ già biết để lại bút pháp tài hoa
Phượng múa rồng bay trên từng trang viết
Những người mẹ dạy con sống phải biết khiêm nhường
Cha dạy con phải biết bình tâm trước phường đạo tặc
Nhìn ánh sao đêm biết đâu là phương Bắc
Và bao điều đã trở thành kiến thức
Cho đời sau mãi mãi học theo.
Nhìn các em với ánh mắt trong veo
Trong sâu thẳm có cánh cò đồng mẹ
Có rặng tre dưới nắng trưa hè
Có bão lũ tràn qua miền nứt nẻ…
Có phút ngập ngừng….
Học đi em, ngay từ chính những ngày
Tuổi áo trắng vui sân trường đầy nắng
Có cô thày
Cùng năm tháng chung tay./.