Tường Văn
Muôn đời thơ vẫn là thơ
Vẫn trau chuốt gọt vẫn mơ gió lành
Nhịp đời công nghệ sóng xanh
Thơ ta sống chậm hóa thành lẻ loi
Thoảng khi thêm thứ nảy nòi
Khen bà chửi trộm lòng lời nhân văn
Thơ như hơi thở tinh thần
Sao câu từ lạ lại thành thơ hay?!
Lại như tràn cốc nước đầy
Danh xưng thơ xướng tên đây hoá bùn
Khóc vì nhân thế vì hơn
Tôi ơi tỉnh giấc sáng đường thơ đi.