PHƯỢNG RƠI GỢI NHỚ TÌNH ĐẦU

 

Tản văn của Tạ Thị Thanh Hải

           Tình đầu thường là rung động của những cô cậu học trò. Ấy là ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ của các cô nàng mơ mộng với anh chàng học giỏi lớp bên, là hành động trêu đùa dại dột của cậu trai với cô nàng mình thầm thích. Những ánh mắt vô tình chạm nhau, chỉ một giây thôi mà kịp nhận ra những nhịp tim đang bồi hồi dành cho nhau mà không phải cho ai khác. Tình đầu thường lãng mạn, nồng nàn nhưng cũng mong manh như cánh phượng hồng. Có lẽ bởi thế mà nhiều mối tình đầu thường tan vỡ chia ly theo mùa phượng rơi…

          Yêu thương trải suốt bốn mùa… Nhưng mùa hè với phượng nở, ve ran, bằng lăng tím ngát, ấy là mùa của tình yêu học trò. Một chút thẹn thùng, một chút bối rối đủ làm nên nét duyên dáng đáng yêu. Buổi sáng đến lớp thật sớm để nhét mảnh giấy viết vội vào ngăn bàn, tim đập thình thịch khi liếc thấy người ấy cầm lên đọc rồi đỏ bừng mặt và khẽ mỉm cười. Buổi chiều tan trường cố nán lại sau cùng chỉ để đặt vội vào giỏ xe một tờ báo Hoa học trò, một cuốn sách cũ hay có khi là túi ô mai sấu chua chua cay cay. Có những chiều tan học, mưa ào xuống bất chợt, thấy áo trắng người ấy ướt nhòa mà cả đêm thấp thỏm lo người ta ốm.

      Cái ngày xa xưa ấy, chưa có điện thoại, chưa có internet, nên chỉ có thể nhìn thấy nhau mỗi ngày đến lớp. Tặng nhau tấm ảnh nhỏ xíu bằng bao diêm kẹp trong cuốn sổ tay, những đêm học khuya, lén mở ra xem, ngắm nghía mê mẩn vài phút, cất vội đi kẻo sợ mẹ phát hiện. Có lẽ vì thế mà mối tình học trò trong sáng ấy bỗng trở thành nguồn động lực thú vị. Yêu đấy, nhớ đấy, mơ màng một chút thôi, nhưng rồi vẫn luôn nhủ lòng phải cố học để giữ “hình tượng” trong mắt người ta.

    Dù là rung cảm đơn phương, hay cảm xúc bất chợt nảy sinh từ lời gán ghép của bạn bè mà thành đôi, hẳn ai cũng có những câu thơ tình viết vu vơ trên bìa sách, có tập lưu bút ép mấy cánh phượng hồng hình con bướm. Tình đầu đâu chỉ có nhớ nhung, xao xuyến mà còn có cả dỗi hờn. Nhưng chỉ cần một cành phượng thắm bẻ vội tặng nhau, là bao nhiêu ghen hờn ấy lại hóa dư vị nên thơ. Cô bạn gái lãng mạn thêu dệt cảm xúc của mình viết thành những bài thơ nhỏ, biết ý tứ làm duyên, tỏ ra kiêu kì mà thầm thương trộm nhớ. Cậu trai khô khan vụng dại chúa ghét môn Văn, cũng biết chọn những câu thơ tình Xuân Diệu thật hay để bày tỏ nỗi niềm.

    Trong không khí bận rộn căng mình lên với bài vở và những kì thi, vẫn có những giây phút mải mê thả hồn mình lên chùm hoa phượng trước sân và khẽ hát : “Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám, tuổi chẳng ai hay, thầm lặng mối tình đầu..” Cầm cuốn vở trên tay mà mắt vẫn dõi theo một bóng người thật quen đang  chuyện trò tươi cười với mấy cô bạn lớp bên dưới tán phượng hồng. Một thoáng hờn ghen, một thoáng buồn bã… Chợt ích kỉ trẻ con mong cành phượng vĩ kia bỗng nhiên rơi gãy để trừng phạt sự vô tâm của người ta…

    Mùa hạ, mùa nắng, mùa xa vắng…. Mùa hạ, mùa thi, mùa chia ly… Hoa phượng đâu chỉ nổi bật kiêu hãnh trên nền lá xanh biếc mà như để tô điểm cho sắc màu cuộc sống với những cảm xúc ngọt ngào, lắng sâu, trở thành trái tim, là linh hồn của khung trời kỉ niệm. Khi yêu, ai cũng ngỡ tình mình nồng cháy như hoa phượng. Trên cành phượng già cuối sân trường, một buổi sáng nào đến trường thật sớm, chàng trai cố gắng khắc hai chữ cái tên hai đứa, ở giữa là dấu nhân chứ không phải dấu cộng thông thường, tỏ ước mong về một tình yêu nồng nàn trôi chảy cùng thời gian …

     Yêu đấy mà cũng xa nhanh như kiếp phượng chóng tàn, chỉ kịp cháy lên đua cùng màu nắng rồi tả tơi rơi rụng trong những cơn mưa rào bất chợt. Nhưng cái rung động bất chợt của mối tình đầu thì mãi vẹn nguyên trong kí ức. Trên hành trình dài rộng của cuộc đời, ai cũng có thể trải qua nhiều cung bậc tình yêu, nhưng nỗi nhớ khắc khoải về tình đầu hẳn sẽ ghim lại trong tim suốt thời thanh xuân…

        Mỗi mùa phượng qua đi, lại bâng khuâng nhớ tiếc, lại ao ước có thể “lưu ban” thời tuổi trẻ…Chia xa và mơ về một ngày nào trở lại nơi đây, lang thang trên sân trường nhạt nắng, ngồi lại cái ghế đá ngày xưa, tay mân mê cánh phượng vừa rơi mà bỗng nhớ đến nao lòng kỉ niệm của ngày hôm qua. Cười buồn nhìn thấy bóng dáng mình trong những cô cậu học trò hôm nay, mà ao ước quay ngược thời gian để viết lại lời tỏ tình  với  người mình từng thương nhớ.  Hàng phượng vĩ trước sân là chứng nhân cho những mối tình học trò chân thành, trong sáng, như thấu hiểu tâm tư, rì rào an ủi. Một mình ngẩn ngơ đọc thầm mấy dòng thơ ngày cũ:

 Hàng phượng vĩ từng reo vui với gió.

Bản tình ca trong trẻo thủa đầu đời.

Em mười tám từng hây hây má đỏ.

Tôi vụng về  nhặt tim lỡ đánh rơi…”

   Sẽ thật tuyệt vời nếu ai đó có được tình đầu là tình cuối. Nhưng cũng là thiệt thòi bởi không nếm trải được cái cảm giác chia ly lưu luyến bịn rịn rời xa và nỗi đau đáu vô vọng khi lời hẹn ước cứ mong manh dần theo thời gian, nhàu nát dần trong  guồng quay khắc nghiệt của cuộc sống. Cũng không có được nỗi niềm bồi hồi xao xuyến khi mỗi mùa phượng rơi lại nhớ về tình đầu với những kỉ niệm trong veo. Yêu một thời nhưng nỗi nhớ có khi mênh mang thao thiết một đời… Tình đầu không đơm hoa kết trái, nhưng sẽ là hoa nở trong lòng, để mỗi lúc nhớ về lại thảng thốt nhận ra trái tim mình chẳng hề cạn khô dù bị cuộc đời quăng quật dập vùi…

 

 

Người đăng: Nhà báo, Ths. Chu Huy Phương