Nguyễn Thị Mỹ Oanh
“Cảm ơn vì đã không đợi em!”
Bởi nếu có chắc gì tình còn đẹp
Một thời ta trách ông tơ bà nguyệt
Chẳng se duyên cho trọn cuộc yêu đương
Vì khác xa, mỗi đứa một con đường
Em mưa ướt lũi lầm về nơi ấy
Tròn trịa bủa vây anh và người mới
Bằn bặt tin, xa ngái những xa xưa
Những hẹn hò, thề thốt, đón đưa
Những nụ hôn tưởng không gì dứt biệt
Và cách bức và môn đăng và ly biệt
Và hai ta không phải nửa của nhau
Đất sụt sập trời hoa úa đớn đau…
… Tưởng không nhau cuộc đời vào ngõ cụt
…Một ngày bỗng chợt nhận ra: hẫng hụt
Thiếu một người: “ai chết vì ai đâu!”