Lê Xuân Tê
Rời mái trường yêu tôi về cày ruộng
Nắng, mưa - năm hai vụ lúa xanh đồng,
Bạn cặm cụi mỗi ngày vui tới lớp
Áo sờn vai gánh theo nỗi long đong.
***
Hạt thóc bổng chìm nuôi người ra trận
Bụi phấn rơi mong dưỡng trí đời người,
Những năm tháng ấy ai nào quên được
Muôn nỗi nhọc nhằn lúc đầy khi vơi.
***
Hôm nay gặp nhau tóc đã điểm sương
Cây đa Đền Trần bỗng bừng sắc đỏ
Một sáng thi ca lòng vương lời ngỏ
Trong cõi trăm năm ai là tri âm ?
***
Bính Ngọ - Xuân Thơ, âu là cái duyên
Tôi với bạn góp cho xuân thêm sắc.
Đến rồi xa, để lòng thầm nhắc
Xuân sau, Xuân nữa, ta vẫn đến với Xuân.