CHỈ CÒN
Trần Đức Tùng
Chỉ còn mình anh đêm vắng
Nghe xuân nhưng nhức dậy thì
Mưa phùn thấm màn trăng sáng
Ướm lại từng bước em đi .
Chỉ còn mình anh thao thức
Lắng trong hun hút êm đềm
Hoa gạo cháy niềm xa cách
Cồn cào nhung nhớ suốt đêm .
Âm thầm khẽ gọi tên em
Văng vẳng qua vùng đơn chiếc
Tiếng gọi neo bến lương duyên
Hai miền chung vầng trăng khuyết .
Chỉ còn nỗi niềm tha thiết
Ngậm sâu ánh mắt sau rèm
Ngàn trùng chỉ mình anh biết
Trọn đời gửi hết cho em .
Ảnh: Nguyễn Thanh