đào xuân ánh
|
Có một câu chuyện cổ Có một thiên tình sử Có một nàng công chúa Con vua Hùng Duệ vương… Nàng không muốn lấy chồng Muốn phụng dưỡng phụ vương Và chu du sông núi Thoả chí khắp bốn phương! Một hôm thuyền ghé bến Trời đẹp, gió trong lành Bãi Đa Hoà nàng lên Quây màn để tắm mát… Bỗng giật mình: Dưới cát Một chàng trai lộ ra Trên người không mảnh vải Ngực trần căng, hiền hoà… Lửa tình đâu thức dậy Rừng rực đốt tim nàng Một tình yêu sét đánh Công chúa đã yêu chàng! Họ thành chồng, thành vợ Sống trọn đời bên nhau Tình yêu thành huyền thoại Truyền lại muôn đời sau! Ôi! Tình yêu là thế Không phân biệt nghèo, giàu Không cách ngăn quyền lực Chỉ hai người yêu nhau!
Anh muốn làm Đồng Tử Còn em là Tiên Dung Một tình yêu bất tử Trong thời “bốn chấm không!” (4.0)
|
|