CHUYỆN VỀ ĐÔI TẤT
QUÝ NGHI
Em bảo đôi tất tuy hai mà một
Xỏ chân nào cũng được mà anh
Đâu như dép có phải có trái
Mất một bên khập khiễng mong manh
Nhưng lại nghĩ có giầy cần có tất
Như hai đứa mình đồng hành có nhau
Thương đấng sinh thành lội bùn chân đất
Chân cứng đá mềm gieo hạt cho sau.
Đừng vội hiểu nhầm- tất không mùi nhé!
Để ai nhăn mũi rồi vội vứt đi
Hanh hao gió mùa, gót chân nứt nẻ
Nóng ẩm quanh năm ( đông vụ chí kỳ)
Buồn cười quá, một lần tối vội
Anh xỏ nhầm chiếc tất của em
Hoà cùng bạn bè, sáng đèn đêm hội
Bỗng nhận ra mình chiếc trắng chiếc đen...
Tất sờn rách rồi, thay thôi anh nhé!
Bước đường còn nhiều ghềnh thác phôi pha
Đôi lúc nghĩ bàn chân trần thật bước
Thật với lòng mình thật tình đôi ta
Mùa đông đã về, biên cương trắng tuyết
Gửi chuyển phát nhanh đôi tất màu rêu
Anh à tuần tra gió sương lạnh lắm!
Ấm bàn tay chân, giữ vững tiền tiêu.
Chuyện nhỏ nhặt thôi chỉ là đôi tất
Mà sao em ơi lại viết thành thơ!
Tứ lạ rất đời lưu vào ký ức
Ấm áp niềm thương sáng láng bất ngờ!.