đặng văn toàn
Đường xa thế không vướng núi cũng mắc sông
Trời rộng thế chẳng đổ mưa cũng dội nắng
Những bàn chân nối nhau thăm thẳm
Nhấp nhô đoàn người, nhấp nhô tháng năm.
Vẫn biết hành trình muôn nẻo gian nan
Mà đích tới cuối cùng chỉ mịt mù bụi cát
Sống là đắng cay chen lẫn cùng hạnh phúc
Vui chen lẫn buồn, bất tận những lo toan.
Nhưng lá hoa kia vẫn sáng đẹp ngàn lần
Tiếng chim hót trong veo ngày mới...
Người ơi, bước chân người có mỏi
Trên con đường dằng dặc trần gian?