Tường Văn
Em không đến như một đóa hoa
Mà lớn lên từ nếp làng quê
Hương lúa mới, lời ru vọng lại
Dệt hồn mình tô thắm dòng xanh.
Hoa ấy mang dáng hình đất Việt
Như mạ non bật dậy phù sa
Trĩu hạt qua bao mùa nắng gió
Vời vợi xanh tới tận mùa xa.
Hoa sinh ra đâu chỉ là hoa
Tự hào thay em người tiếp nối
Ánh sắc phục hoà trong đồng nội
Tu rèn mình qua lửa qua đêm.
Thép đâu sẵn trong dòng máu nóng
Phải đúc tôi từ kỷ luật nghiêm
Hoa càng thắm khi thêm thử lửa
Thép luyện tinh để gọi bình yên.
Dáng lụa là vào khuôn sắc phục
Kết đội hình bước nhịp đồng tâm
Gọn riêng tư giấu lui góc khuất
Hoà thế mạnh thành một sức chung.
Trận tuyến mới nhiều phi truyền thống
Mắt dõi xa để ấm một vùng
Dòng mã ẩn len trong ánh số
Nguy cơ lửng treo giữa thinh không.
Hai sắc ấy tổng hoà trong một
Mềm lụa là bền cốt kiên trung
Giữa đời thường giữ gương chân thật
Thoả lòng dân son sắt một niềm.
Em là hoa không chỉ đất mẹ
Còn thắm đượm cả phương trời xa
Là thép sáng ở nơi đất mới
Nối bình yên quốc tế con người
Nữ chiến sỹ kỷ nguyên khát vọng
Chủ động là bản lĩnh thép hoa
Hoa gọi gió ru miền yên ả
Thép giữ bền khí phách non sông.
Tổ quốc ngân dài trong dáng đứng
Hoa hóa thép, thép lại thành hoa
Tự hào thay em người chiến sỹ
Góp sức mình những khúc sơn hà.