khương thị mến
Em ru tôi bằng thổn thức thanh âm
Mùa thu hoang vu mê sảng
Quán cũ ươn ả vàng son cũ
Lão bù nhìn ướt nhẹp dưới mưa.
Bình minh hăm hở lên từ run rẩy mù sương
Dỗ ngược cánh buồm nâu chấp chới
Vườn đã thu dụ lòng thơm thảo
Trăng đợi ai hương áo cũng hao gầy.
Em gỡ mùa trong mắt vó bè rười rượi
Chiều vọng tăm chiều
Rơi về phía mảnh buồn quay quắt.
Em khuôn mặt hồ thu trong veo trong vắt
Những ngả đường mây trắng
Về đâu?
Vệt nắng cuối trời xa lắc, xa lơ.