Lê Hoàng Thao
Kéo giãn lưng chiều nằm dài trên cỏ
Ngỡ mình đang đăm đắm phía Sao Hôm
Trong sắc tím hoàng hôn mộng mị
Lầm rầm gì những tin nhắn ủ men
Bỗng nhận ra mình lãng đãng nhớ quên
Từ khi nào nỡ thao túng gọi tên
Công nghệ 4.0 như một nhành hoa lạ
Trí tuệ loài người đậu trái mật AI
Ta cứ ngỡ từ trên trời rơi xuống
Hoá mình bò trên mặt đất thông thênh
Biết ngắm trăng từ thời chưa ảo mộng
Tóc xém vàng nắng đốt thuở lưng trâu
Mấy mươi năm bước mình sao nhớ nổi
Tạ cái nghèo khơi dậy những đa đoan
Ơn cú đá tình yêu
Méo vỏ non không chủ ý
Hàm tiếu đời trai thành thi sĩ dở gàn
Trăng vẫn trăng chiều lơ thơ cỏ cũ
Con đê dài trằn sống dọc đất quê
Gió sông Hồng ngân lên giai điệu cũ
Lời tự tình ngai ngái phù sa.