nguyễn tiến bình
“…Cháu ngoan, cháu ngủ đi nào
Ngủ ngon, mơ thấy Trăng, Sao đầy trời
Biển mênh mông nước đầy vơi
Đông đàn tôm, cá lượn bơi quanh hồ.
Đầm sen hoa ngát, sắc phô
Hoa Cau, hoa Cúc… điểm tô cảnh làng
Bầu trời én lượn giăng hàng
Phượng bùng hoa đỏ, rộn ràng tiếng ve.
Rì rào làn gió rung tre
Chim câu gù rộn tiếng nghe bồi hồi
Bồng bềnh những làn mây trôi
Cánh cò cõng nắng xa xôi bay về.
Viền xanh uốn dải triền đê
Đao đình cong vút hướng về miền thơ
Hạt sương đánh võng lửng lơ
Vườn cam sây trái, lơ thơ ổi đào.
Ríu ran đàn sẻ, chào mào
Đồng làng thảm lúa rì rào sóng dâng
Cánh diều làn gió đang nâng
Lời ru nôi ấm dưới vầng trăng thanh.
Cháu thơ ngon giấc yên lành
Trong tay bà ấm một nhành non tơ
Lòng bà reo nhạc, ngân thơ
Trào dâng vô bến vô bờ nguồn vui..."