MẸ ƠI, CON ĐÃ VỀ RỒI!

 

Quản Minh Cường

Nay con về Mẹ chẳng chờ con

Năm mươi lăm năm nơi rừng núi

Đồng đội tìm hoài nhưng đâu thấy

Ngày con về Mẹ chẳng chờ con


       Trận đánh ấy đâu chỉ mình con

Nhiều đồng đội hy sinh Mẹ ạ

Cả đại đội chỉ còn hai đứa

Nhưng đều mang thương tích suốt đời


        Khi chúng con giành được cao điểm

Giặc điên cuồng dội thảm đạn bom

Chúng con chỉ có người và đá

Đá chở che không nổi Mẹ ơi!


       Chúng con nằm chắn đạn cho nhau

Mong còn một người được sống sót

Để mai này về gặp lại Mẹ

Kể Mẹ nghe trận đánh năm nào


        Đất nước mình trải nhiều gian lao

Bao lớp trẻ hy sinh gìn giữ

Từng tấc đất cha ông để lại

Mãi mãi hai mươi tuổi bất tử


        Con vẫn biết Mẹ mòn mỏi đợi

Chỉ tại con lỡ hẹn ngày về

Gió thổi mãi Mẹ không còn nữa

Bao đêm trắng Mẹ khắc khoải chờ


        Nay đồng đội đã đón con về

Một mẩu xương trên chốt biên cương

Con về trong bao niềm mong đợi

Con về rồi Mẹ ở nơi đâu


         Con nghĩ rằng nơi tiên cảnh ấy

Con sẽ gặp được Mẹ phải không

Chiến tranh đọng trong tim sâu thẳm

Của con, của Mẹ, của bao người


          Con xin Mẹ muôn lần tha lỗi

Mẹ một đời lặng lẽ chờ con

Hương trầm bay thoảng thơm trong gió

Con ngàn lần tạ lỗi Mẹ ơi!

Người đăng: Nhà báo, Ths. Chu Huy Phương