Mẹ và cây lúa
Nguyễn Thị Hương
Hạt thóc sinh ra từ mẹ lúa
Nhỏ nhoi, sức sống diệu kỳ thay
Mùa đã vãn ngủ im trong bồ cót
Một ngày thành nhánh mạ sáng mưa bay
Mạ con cón ra đồng theo chân mẹ
Chia dảnh cùng bén rễ dưới bún nâu
Buốt giá tháng Giêng, nắng nồng tháng Sáu
Gọi xanh non nơi ruồng cạn, đồng sâu
Lúa mượt đồng dậy thì con gái
Hương thơm bay mái tóc tuổi trăng rằm
Duyên lúa kết duyên cùng trời đất
Sinh sôi cho một hóa thành trăm
Ơn dòng sông phù sa mát ngọt
Ơn gió sương, ơn trời đất an lành
Lưng áo mẹ bạc mồ hồi mặn chát
Làm đậm thơm hạt ngọc con ăn
Và khi ấy đã vẹn tròn kiếp lúa
Một vòng đời, một kiếp nhân sinh
Mùa đã chín lại vàng trong bồ cót
Nằm đợi ngày thêm một cuộc tái sinh
Ôi! Đời lúa cũng lặng thầm như mẹ
Như đất đai, như hơi thở đất trời
Rút ruột mình, dâng cho đời tất cả
Ẩn mình trong vỏ trấu nhỏ nhoi thôi.
Ảnh: Nguyễn Thanh