Nguyễn Thị Mỹ Oanh
Một sớm trong trẻo bên thềm
Tiếng chim dẫn lối lạc miền thơ ngây
Một đêm trắng, một hao gầy
Ngẫm ra tóc nợ xanh mây một mùa
Một giây sân hận hơn thua
Tỉnh ra một tấn trò đùa mà thôi
Một xa xót, một thiệt thòi
Chân càng vững, chí càng khơi ngạch nguồn
Một sẻ chia, một yêu thương
Hoa tâm bừng nở trên đường an vui
Một tủi phận, một ngậm ngùi
Ngước lên đỉnh tháp an vui đề huề
Một ngổn ngang, một bộn bề
Chợt lòng thững lại dội nghe gánh gồng
Một sấp ngửa, một hư không
Chợt mơ về một nâu sồng nhẹ tênh
Một suy tư, một chênh vênh
Câu thơ dẫn lối gập ghềnh lời ca
Một chiều tóc bạc sương pha
Ngẩn ngơ đèn đuốc vỡ oà lòng quê.