nguyễn văn thục
Rừng Việt Bắc âm vang tiếng hát
Đoàn quân đi có Bác cùng đi
Giọt ngâu rỉ rắc rầm rì
Gieo vào lịch sử những thì tương lai.
Cuộc trường chinh dặm dài không mỏi
Tiếng non sông kêu gọi mang theo
Suối ngàn Việt Bắc trong veo
Sao cài vách núi, trăng treo đỉnh trời.
Trăng cùng Bác đêm ngồi đọc sách
Máy chữ ngày lách cách bên nương
Ngọn chì đỏ vạch con đường
Chặn chân giặc dữ, tiếp lương diệt thù.
Kìa buổi ấy sương mù lội suối
Bác giẫm vào hòn cuội chân đau
Nhặt lên hòn đá sẫm màu
Ném đi kẻo để người sau té nhào!
Sân bóng rổ Bác vào tập luyện
Thái cực quyền bước tiến, bước lui
Chiều chiều ngắm luống rau tươi
Chòm râu rung rẩy, nụ cười nở hoa!
Rượu cần dân mở vò ra
Bác Hồ bắt nhịp bài ca kết đoàn
Sao trời nhấp nháy hân hoan
Đuốc rừng Việt Bắc muôn tàn lửa bay!