NGUYỄN VĂN THÍCH
Nhãn lồng ngọt lịm đất quê
Mắt ai cong cả triền đê sông Hồng
Thẫn thờ hứng gió triền sông
Có con chim sáo xổ lồng sang ngang
Chuyện tình từ thuở hồng hoang
Bỗng nhiên cát, bỗng nhiên vàng sánh đôi
Ngẩn ngơ đứng giữa bãi bồi
Ngẫm từ hạt cát mà soi chính mình
Cát bồi nên cánh đồng xanh
Cát trôi ra biển, cát thành đại dương
Cát xây nhà máy, công trường
Cát đôn thành những con đường cao to
Lại về với cát nguyên sơ
Ngàn năm hứng chịu sóng xô chẳng mòn.