NHỚ MÙA THU ẤY [1]
Phạm Văn Hà
Thu này nhớ lại thu xưa,
Mấy mươi năm, ngỡ như vừa hôm qua
Cẩm Giàng, chiều ấy, sân ga
Con tàu lăn bánh, đoàn ta lên đường [2]
Quê hương chín nhớ, mười thương
Ta đi có cả quê hương đi cùng.
Trường Sơn rừng núi điệp trùng
Khe sâu, vực thẳm, bão bùng đạn bom.
Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Đường dài muôn dặm, không sờn trí trai.
Đường ra mặt trận đêm nay
Trăng treo đỉnh núi, mây bay là là.
Nao nao nỗi nhớ quê nhà,
Tiếng bà ru cháu, tiếng gà gáy đêm.
Nhớ cô bạn gái xóm bên
Khăn tay em tặng, mắt em trao tình.
Hành quân qua đất Quảng Bình
Bến đò Nhật Lệ in hình mẹ xưa [3]
“Trường Sơn Đông nắng, Tây mưa
Ai chưa đến đó, như chưa rõ mình [4] ”
Băng qua trăm thác, ngàn ghềnh
Nước chưa hết giặc, còn hành quân xa.
Phước Long đất mẹ, quê cha
Một vùng giải phóng bao la đất trời.
Đắng cay đổi lấy ngọt bùi,
Máu xương đổi lấy cuộc đời tự do.
Lòng dân ơn Đảng, Bác hồ
Trăm năm nô lệ, bây giờ sạch không?
Hôm nay về với Bình Giang [5]
Những người lính cựu tiểu đoàn năm xưa.
Thời gian theo ngọn gió đưa,
Ai còn, ai mất, cứ thưa thưa dần.
Dẫu cho chùn gối, giãn gân
Vẫn nghe vang vọng bước chân quân hành.