vũ mai phong
Nghe đâu gió đã đổi mùa
lược vàng mây rẽ chiều thưa thớt dần
áo khăn ướm dáng nàng Bân
loa kèn toan mở mấy lần lại thôi.
Sấm xa nhón nhén cửa trời
hoa gạo hồng đốm lửa rơi sân đình
cỏ xanh về phía thanh minh
màu thiên nhiên gợi yên bình cảnh quê.
Đồng chiêm chỉ nước nuốt bờ
mang mang lúa nghẽn đòng chờ tay ai
gió xuân nén tiếng thở dài
cuối sông khắc khoải vọng hoài tử quy.
Chuyện rằng năm ấy tháng ba
cây gạo làng Nội đỏ hoa góc trời
ngược về ngõ vắng em tôi
chỉ còn hương bưởi chơi vơi cuối làng.
Lòng này từ độ sầu mang
tháng ba bỏ lại dở dang tơ hồng
sân chùa tĩnh lặng rêu phong
tôi tìm về chốn hư không một thời.
À ơi hoa gạo rụng rồi
em không về lại rối bời tháng ba
mịt mùng đợi mấy xuân qua
chiều buông bông trắng cội già tâm tư.