nguyễn khánh dư
Đi qua cái buổi hoàng hôn
Cánh đồng thì ngủ, rạ thơm thì ngồi
Câu thơ đem thả giữa trời
Ai vung liềm gặt mảnh đời nổi trôi
Thân thương người gọi: Liềm ơi!
Như con, con của một thời nhà nông
Bao ngày cày cấy vun trồng
Hẹn nhau mùa gặt, liềm mong tìm về
Cái liềm như mảnh trăng thề
Gặt đi cái gốc, mang về hạt thơm.
Mất mùa - Liềm có dỗi hờn?
Mà sao cong cả nỗi niềm thở than.
Vang âm trong những mùa vàng
Tiếng liềm là tiếng thẽ thàng gửi nhau.
Thoảng trong sóng lúa ruộm màu
Máy gặt đi trước, người sau rãnh cày.
Biết thân rồi sẽ có ngày
Đem treo cột bếp, đắng cay gặm dần
Lưỡi thì han, cán mục thân
Người quên đi cái dáng hình thủa xưa.