Xuân Dương
Tôi yêu thơ
từ những giọt lệ, nụ cười
của mẹ của cha, sau tháng ngày lam lũ.
Tôi làm thơ
từ những cuộc chia tay bạn bè, người yêu;
và những đêm dài không ngủ.
Những trang giấy viết thơ
ố vàng theo thời gian,
và tôi gối đầu lên đó
Gọi nhớ, tìm quên!
Đời lính!
Trong mưa hành quân,
Cùng trăng đổi gác,
qua khắp mọi miền,
Tháng năm xa cách.
Những câu vần
xoá,
gạch
Thành thơ!
Năm tháng sinh viên
Miệt mài học tập,
quên nghèo ngấm đói,
ươc mơ,
mong đợi
Nên thơ
…
Rồi bước vào tháng năm đời thợ
Căng màn hành lang công ty đón gió.
Trong mơ thấy: “có điện rồi!”
Từ nghèo đói khó khăn
thêm thương những con người
Khúc hát câu ca trao đời, gửi nắng
Những ngọt bùi có từ cay đắng
Ươm mầm cho nhạc, cho thơ
Và một ngày tóc đã bạc phơ
Bởi được lo,
được làm người quản lý
Vẫn cháy bỏng trái tim người chiến sỹ
Mong quê hương cất cánh làm giầu
Câu thơ ủ vào trong những đêm thâu
Trăn trở bật mầm đổi mới.
Thành áo cơm, việc làm, quyền lợi
Cho người dân thoát đói, bớt nghèo
Thêm những nụ cười ánh mắt tin yêu
Đã chắp cánh
Cho thơ tôi bay mãi
Hơn bẩy chục năm -
cuộc đời nhìn lại
Tôi chưa thể già,
vì thơ vẫn đợi xanh.