hà phi phượng
Không thuộc về riêng ai
tiếng hót
trong và vang như tiếng chớp
say đắm như tiếng trăng trên sóng biếc
làm sao có thể diễn tả
ngôn từ hữu hạn
thiên nhiên bao la...
Chỉ biết nhịp tim gấp gáp hơn
cơn xao động khi chạm vào cõi đẹp
chỉ biết
giọt hồng bào rạo rực
có phải đó là nguyên thủy tình yêu.
Trên đỉnh núi
trong hang sâu
hay thảm rừng rã mục và ẩm ướt
tất thảy đều chuyển động
sự kết thúc cũng thiêng liêng như sự khởi đầu.
Không của riêng ai tiếng hót tuyệt vời này
mà cho tất cả
người ơi
có nghe?