VIẾT CHO NGÀY VU LAN
Hồ Ngọc Vinh
Mẹ không mang gì cho minh lúc đi xa
Bỏ lại phía sau cuộc đời cơ cực
Những tháng ngày dầm mưa, dãi nắng
Tay cuốc, tay cày, lo ngày giáp hạt
Cho con tấm áo, manh quần, nhường con cơm trắng
Quặn lòng con dại, sốt sắng con đau.
Ngôi nhà xưa đâu hình bóng mẹ
Những sớm, những chiều tất tả lửa rơm.
Chim quay đầu về núi, nước về biển khơi
Ngõ nhỏ đâu dấu chân người?
Mẹ đã mang chúng con đến cuộc đời này
Cánh cò bay trong lời ru
Mát rượi nắng hè, chao nghiêng cánh võng
Cho con yên giấc trong mơ.
Chở che con qua những ngày bão giông
Mái nhà tranh tre, nứa lá
Qua những mùa đông rét giá
Rơm đệm, chiếu bao, lửa cháy đêm hàn.
Mẹ lặng thầm như những dòng sông
Cho đất này nước ngọt
Dòng sữa ngọt ngào, tình yêu trời biển
Cho con chắp cánh ước mơ.