BƯỚC XUÂN

 

       “Xuân bước nhẹ trên nhành non lá mới…”

Nguyễn Thị Hương

Bốn mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông, mỗi mùa có đặc trưng riêng, tạo nên sự đa dạng ngàn đời của quê hương xứ sở. Cuộc đời này dù trôi theo quy luật tuần hoàn mà không hề nhàm chán. Cũng giống như tuổi trẻ căng tràn sức sống, mùa xuân mở đầu mỗi năm là mùa đẹp nhất. Từ tiết trời, thiên nhiên, cây cỏ, con người đến vạn vật… tất cả như được tiếp thêm nhựa sống, tươi trẻ, nồng nàn, khoe sắc, lên hương. Làn gió heo may, sương sớm, sương chiều cuối năm se lạnh nhắc lòng ta mùa xuân còn đang ngập ngừng đâu đó, gợi niềm thương nhớ những mùa đông lạnh lẽo và thiếu thốn một thời xa. Và cũng nhắc nhở cái Tết đang cận kề niềm vui sum họp.

Sau tiết Lập Xuân là Tết ông Công, ông Táo chầu trời. Phố xá đã bắt đầu rậm rịch một không khí rộn ràng, hối hả. Người người lo toan hoàn thành nốt công việc năm cũ, chuẩn bị đón Xuân. Bận rộn mà vui. Dường như cảnh cũng chiều người, sau trận mưa rào trút hết tàn dư của mùa đông năm cũ, trời ấm dần, nhiều hôm có nắng. Nắng nhẹ nhàng, dịu nhẹ như nắng thu. Ôi! Chút nắng hoe muộn màng mà quý giá! Nắng xuân nâng bầu trời lên cao, sáng ánh mây vàng. Nắng tỏa hơi ấm. Nắng làm cho không gian khô ráo, cho hoa đào, hoa mai đơm hoa, bật nụ. Cho quất trĩu cành, theo xe xuôi ngược khắp mọi miền, trao tặng sắc vàng hương vị Tết. Nắng làm cho bước chân người quê bớt buốt lạnh để lật đất, be bờ, tháo nước, san ruộng, chuẩn bị ra Giêng cấy chiêm. Trên bầu trời, đàn chim bay về đảo đầm Lò Nồi theo hình chữ V, đôi cánh thong thả, thư nhàn…

Những ngày áp Tết, thời gian trôi thật nhanh, cuốn người vào công việc chuẩn bị cho dịp sum họp gia đình cuối năm đang dần tới. Ngoảnh đi ngoảnh lại, ngày 30 Tết đã ập đến. Đêm trừ tịch, trời mưa rây, ấm áp. Thời khắc giao thừa thiêng liêng đến với từng người, từng căn nhà, góc phố với đèn hoa muôn hồng ngàn tía, hương trầm ngào ngạt. Cộng hưởng âm thanh phát ra từ đài phát thanh, ti vi là tiếng chuông, tiếng nhạc và lời chúc Tết của Chủ tịch nước. Vẫn đó, chút bùi ngùi năm cũ, chút xao xuyến hy vọng một năm sáng tươi cho vận nước, vận người…

“Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”, câu thơ Xuân Diệu ví von lạ lùng mà thật đúng. Những ngày đầu Giêng liên tục có nắng. Nắng nhẹ nhàng. Tiết trời dịu nhẹ đem lại cảm giác thật dễ chịu. Bầu trời màu trắng đục như sữa loãng chuyển dần sang màu xanh lơ. Xuân dâng ngập tràn mọi nẻo. Cây lộc vừng lá vàng, trước nhà, cây bàng lá đỏ đầu phố lặng lẽ buông bỏ bộ cánh già nua, nhường chỗ cho chồi non lộc nõn nảy nở. Trên nền xanh đậm của vòm nhãn, lộc non mỡ màng ấp ủ chùm hoa nảy ra lặng lẽ từ lúc nào, gọi đàn ong rù rì con đậu con bay lấy mật. Bướm trắng cánh mỏng, từng đôi, từng đôi rập rờn đùa trên những luống hoa đầy màu sắc. Không gian thoang thoảng hương thơm: hương hoa ly nồng nàn, hương hoa mộc ngọt ngào, hoa mộc lan thơm nức nở, hoa hồng ngan ngát, hoa bưởi đắm say… Lảnh lót tiếng chim sâu, thân hình bé tí như cục bông mà giọng hót cao vang chào đón nắng trời làm xao xuyến lòng ai. Ngoài xa kia, sông Hồng mùa này khá trong, lặng lẽ trôi dưới nắng chiều lấp loáng, âm thầm mang dòng nước mát vị phù sa tưới tắm cho các cánh đồng đang chờ xuống mạ. Bãi sông giờ tưởng chừng rộng hơn bởi màu xanh bạt ngàn của chuối, nhãn, gặp hơi xuân tươi mơn mởn như tóc cô gái dậy thì.

Tiếng vạc kêu như vạch vào trời đêm sắc tím tháng Giêng, gợi niềm xao xuyến mơ hồ khó tả. Nhìn trời mây, sông nước, ngắm cảnh sắc tươi mơn mởn của ngàn hoa lá, của thảm cỏ triền đê đang nhú mầm, cảm nhận âm thanh cuộc sống khi vào xuân, trong tâm hồn ta bỗng dâng lên bao niềm xúc cảm, thấy mến yêu hơn, trân trọng hơn cuộc sống trên quê hương, đất nước với từng phút giây đang trôi. Trong tâm trí bỗng văng vẳng câu thơ Tố Hữu “Xuân bước nhẹ trên nhành non lá mới/ Bạn đời ơi vui chút với trời hồng” (Ý xuân).

                                                                                                                Ảnh: Hoàng Thao

                                                                                                                                                                      

 

Người đăng: Nhà báo, Ths. Chu Huy Phương