CÁNH HOA RƠI TRONG BÃO VÀ NGƯỜI LÍNH GIÀ

 

                                                                             Truyện ngắn: Đào Ngọc Đăng

Đêm ấy mưa rất lớn. Những giọt nước đập liên hồi lên khung cửa kính căn biệt thự nhà Hưng như ai đang cố gõ vào một nơi đã đóng kín từ lâu. Thành phố ngoài kia vẫn sáng rực ánh đèn, vẫn đầy tiếng còi xe và những cuộc vui chưa tàn, nhưng bên trong căn nhà rộng lớn ấy chỉ có sự lạnh lẽo đang bò lan qua từng bức tường. Hưng ngồi một mình dưới sàn phòng ngủ. Lưng tựa vào thành giường. Một tay cầm chai rượu. Một tay run run châm thuốc. Khói trắng lặng lẽ tan trong bóng tối, giống hệt cuộc đời anh lúc này - mờ đục và không còn hình dạng. Dưới chân anh là những mảnh ly vỡ. Mẹ anh từng nói người ta chỉ làm vỡ đồ khi trong lòng đã vỡ trước. Ngày đó Hưng cười nhạt. Bây giờ anh mới hiểu. Căn phòng này từng rất khác. Từng có tiếng guitar. Có mùi cà phê. Có tiếng cười của một cô gái miền Nam mỗi lần giận dỗi. Lê thích ngồi cạnh cửa sổ mỗi khi trời mưa. Cô thường chống cằm nhìn ra ngoài rất lâu rồi khẽ bảo:

- Em thích mưa… vì lúc đó người ta dễ nói thật lòng hơn.

Hưng ngày ấy chỉ cười:

- Anh ghét mưa.

- Sao ghét?

- Vì nó làm người ta yếu lòng.

Lê nhìn anh rất lâu khi nghe câu ấy. Giờ nghĩ lại, Hưng mới hiểu… có lẽ cô đã nhìn thấy trước ngày anh gục ngã. Sau khi Lê rời đi, mọi thứ trong đời Hưng giống như một căn nhà bị ai đó rút mất cây cột chính. Anh bắt đầu lao vào những cuộc vui. Ban đầu chỉ là vài ly rượu để dễ ngủ. Rồi vài canh bạc cho quên thời gian. Rồi ma túy. Mọi thứ đến rất nhanh. Nhanh đến mức chính anh cũng không nhận ra mình đang chết dần. Cha anh từng đứng giữa phòng khách tát anh đến bật máu miệng.

- Mày nhìn lại mình đi! Mày còn ra con người không?

Hưng chỉ cười. Một nụ cười méo mó.

- Con người? Từ lúc cô ấy bỏ con… con còn cái gì nữa đâu.

Mẹ anh khóc. Bà khóc rất nhiều. Có đêm Hưng tỉnh dậy lúc gần sáng, thấy mẹ đang ngồi ngoài hành lang cầm áo anh mà lặng lẽ lau nước mắt. Nhưng rồi sáng hôm sau anh lại tiếp tục đi. Tiếp tục trượt dài. Như thể anh cố tình tự hủy mình để trả thù một người đã rời bỏ anh. Chỉ có ông nội chưa bao giờ đánh hay mắng. Người lính già ấy ngày nào cũng ngồi ngoài hiên chăm mấy chậu cây nhỏ. Đôi chân ông đã yếu từ sau chiến tranh, mỗi lần trở trời lại đau đến mất ngủ. Nhưng ông rất ít than. Ông chỉ hay nhìn Hưng bằng ánh mắt buồn đến lặng người. Một tối, trong cơn vật thuốc, Hưng đập phá khắp nhà để tìm tiền. Tiếng ly vỡ. Tiếng bàn ghế đổ. Tiếng mẹ anh hoảng hốt:

- Hưng! Con bình tĩnh lại đi!

Khi bà chạy tới giữ lấy tay anh, Hưng đã hất mạnh. Bà ngã đập đầu vào cạnh bàn. Cha anh xông vào. Trong cơn điên loạn, Hưng đẩy ông ngã xuống cầu thang. Cả căn nhà chết lặng. Chỉ còn tiếng mưa ngoài trời. Mẹ ôm cha khóc nấc. Máu từ trán bà chảy xuống tay. Còn Hưng đứng đó thở dốc. Đôi mắt đỏ ngầu. Trống rỗng. Ông nội từ từ chống gậy đứng dậy. Ông nhìn cháu trai thật lâu. Ánh mắt ấy không giận dữ mà chỉ đau. Nỗi đau của một người đã đi qua chiến tranh mà vẫn bất lực nhìn gia đình mình tan nát. Đêm đó, Hưng nghe tiếng ho kéo dài từ phòng ông. Tiếng ho khàn đặc như xé ra từ lồng ngực già nua. Sáng hôm sau, ông biến mất. Trên bàn chỉ còn một mẩu giấy nhỏ: “Bố đi rồi bố về”.

Hưng cầm tờ giấy đứng lặng rất lâu. Không hiểu sao lần đầu tiên sau nhiều tháng trời, anh thấy lòng mình chùng xuống. Như thể… Có điều gì đó sắp xảy ra.

Lê chưa từng hết yêu Hưng. Ngay cả ngày cô nói lời chia tay. Ngày ấy mẹ cô đang nằm trên giường bệnh ở Cần Thơ. Căn phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Người phụ nữ gầy đến mức chỉ còn da bọc xương nắm tay con gái mà khó nhọc nói:

- Má không cấm con yêu… nhưng má sợ con khổ…

Lê đã khóc suốt đêm. Cô biết Hưng nóng tính. Biết anh sẽ không chấp nhận. Nhưng cô không còn cách nào khác. Sau khi mẹ mất, Lê sống lặng lẽ hơn rất nhiều. Cô đi làm thêm ở một quán cà phê nhỏ. Tối về lại ngồi rất lâu bên cửa sổ. Có những đêm cô mở điện thoại ra rồi lại tắt. Muốn gọi cho Hưng. Muốn hỏi anh sống thế nào. Trời không có gió lạnh như ngoài Bắc, mà sao toàn thân cô lạnh toát. Cô lại muốn gọi nhưng cuối cùng vẫn không đủ can đảm. Cho tới ngày ông nội Hưng tìm vào Nam.

Buổi chiều hôm ấy trời đầy gió. Người lính già đứng trước cửa quán cà phê của cô với bộ quần áo bạc màu và đôi mắt hiền đến lạ. Ông hỏi:

- Cháu là Lê phải không?

Lê sững người. Ông ngồi rất lâu mới kể về Hưng. Kể về những đêm anh vật vã. Về căn nhà không còn tiếng cười. Về người mẹ gần như suy sụp. Lê ngồi lặng. Nước mắt rơi lúc nào không biết. Ông nội nhìn cô rất lâu rồi chậm rãi nói:

- Ông từng cứu một người đồng đội trong chiến tranh.

- Sau này mới biết… đó là ông nội cháu.

Lê ngẩng lên. Người lính già khẽ cười buồn:

- Cuộc đời lạ lắm cháu à… có những người tưởng đi lạc khỏi nhau rồi, cuối cùng vẫn quay về để cứu nhau.

Đêm ấy Lê thức trắng. Cô nhớ Hưng đến đau lòng. Nhớ chàng trai từng cõng cô chạy dưới mưa chỉ vì cô sốt nhẹ. Lần hai đứa đi ăn cơm, anh chỉ lo cô gầy, lấy lí do không muốn ăn thứ này thứ khác để dành hết cho cô. Nhớ - những lần hai đứa đèo nhau trên chiếc xe đạp cà tàng đi dọc tuyến phố thơm mùi hoa sữa. Mùa thu miền Bắc dịu nhẹ, êm đềm như con người của Lê. Cô nhớ ánh mắt anh khi nói về tương lai. Và cô cũng nhớ lần cuối cùng nhìn thấy anh. Đôi mắt tổn thương như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cuối cùng, Lê quyết định ra Bắc. Cô không biết mình có cứu được Hưng không. Nhưng cô biết… Nếu không đi, cô sẽ ân hận cả đời.

Đêm đó mưa trắng trời. Con hẻm nơi Hưng tụ tập bốc mùi rượu và nước cống. Một cuộc cãi vã nổ ra vì tiền nợ. Tiếng chửi rủa vang lên chát chúa. Rồi ánh dao lóe sáng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Hưng gần như không phản ứng. Anh mệt. Mệt đến mức chẳng còn sợ chết nữa. Đầu anh chợt lóe lên ý nghĩ: “Vậy là kết thúc cuộc đời tại đây, mình thật sự đã được giải thoát”. Anh nhắm mắt lại… Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi dao lao tới. Một thân người mỏng manh bất ngờ chắn trước mặt anh. Tiếng dao đâm vào da thịt nghe lạnh đến rợn người. Hưng chết lặng. Cô gái trong tay anh khẽ run lên. Máu bắt đầu thấm đỏ tà áo trắng.

- …Lê?

Giọng anh vỡ ra. Lê đau đến tái mặt nhưng vẫn cố nhìn anh. Nước mưa chảy xuống gương mặt cô hòa lẫn với máu.

- Em xin lỗi… vì bỏ anh lại một mình lâu như vậy…

Hưng run dữ dội.

- Không… không… đừng nói nữa…

Lê mỉm cười yếu ớt.

Nụ cười ấy làm tim anh đau như bị xé toạc.

- Hưng… Anh sống tiếp được không?

Đó là câu cuối cùng trước khi cô ngất lịm. Hưng gào lên như phát điên giữa cơn mưa. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình sợ hãi đến thế.

Ba ngày liền Lê không tỉnh lại. Hưng gần như sống luôn ở bệnh viện. Anh ngồi ngoài hành lang suốt đêm. Không ngủ. Không ăn. Hai bàn tay vẫn còn những vệt máu khô của Lê. Anh không dám rửa. Anh sợ khi máu biến mất… anh sẽ lại quên mình từng tàn nhẫn đến mức nào. Đêm thứ ba, ông nội ngồi xuống cạnh anh. Người lính già nhìn cánh cửa phòng cấp cứu rất lâu rồi nói khẽ:

- Hồi chiến tranh… ông từng nghĩ mình không sống nổi.  Đồng đội chết nhiều lắm.  Có người vừa cười với mình buổi sáng… chiều đã không còn nữa.

Ông ngừng lại. Giọng khàn đi:

- Nhưng người còn sống phải sống thay cả phần của người đã ngã xuống.

Hưng cúi gằm mặt. Nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

- Cháu sợ cô ấy không tỉnh lại…

Ông nội đặt tay lên vai cháu. Bàn tay đầy vết chai của một đời cầm súng.

- Nếu con bé tỉnh lại mà thấy cháu vẫn như cũ… nó mới đau lòng... Và coi như chết thật sự.

Câu nói ấy như nhát dao cứa thẳng vào tim Hưng. Đêm đó, lần đầu tiên anh chủ động bước vào phòng cai nghiện.

Những ngày sau. Lê vẫn nằm bất động trong phòng hồi sức cấp cứu. Còn Hưng, thời gian này là địa ngục. Cơn nghiện hành hạ anh đến phát điên. Có đêm Hưng co quắp dưới nền nhà, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Anh đập đầu vào tường. Gào lên trong đau đớn. Nhưng mỗi lần muốn bỏ cuộc, anh lại nhớ tới ánh mắt của Lê dưới cơn mưa hôm ấy: “Anh sống tiếp được không?”. Câu nói ấy kéo anh trở lại. Từng chút một như người ta kéo một kẻ chìm dưới đáy nước lên bờ. Hưng bắt đầu đi làm. Từ những việc nặng nhọc nhất. Bàn tay từng quen sống trong nhung lụa giờ đầy vết chai. Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh thấy lòng mình nhẹ hơn. Và cứ như vậy, người ta thấy Hưng ngày nào cũng đến viện hai lần, trưa và tối, sáng sớm lại rời viện, đi về phía có công việc đang chờ sẵn…

Một buổi sáng đầu đông, nắng nhạt rơi qua khung cửa bệnh viện. Ngón tay Lê khẽ động đậy. Hưng sững người. Anh đứng bật dậy. Đôi mắt cô từ từ mở ra. Rất chậm. Rồi nhìn anh. Nước mắt Hưng rơi xuống tay cô nóng hổi. Anh bật khóc như một đứa trẻ. Ngoài hành lang, ông nội lặng lẽ quay mặt đi. Người lính già ngước nhìn khoảng trời đầy nắng ngoài kia. Trên tán cây điệp vàng, mấy con chim tíu tít chuyền cành làm rúng động những chiếc lá nhỏ, khiến những chiếc lá vàng rơi chao liệng, để lộ những chòm lá mướt xanh trong cái lạnh của mùa đông. Đôi mắt ông già và nhăn nheo, hằn những rãnh sâu, in dấu thời gian. Đôi mắt đã già nua, tưởng như khô hạn nay đỏ hoe. Có lẽ sau cả cuộc đời đi qua bom đạn và mất mát… Đây mới là lần đầu tiên ông thật sự thấy nhẹ lòng.

Mùa xuân năm ấy, giàn hoa giấy trước sân nhà Hưng nở rực. Lê ngồi cạnh ông nội nhặt lá vàng. Còn Hưng lom khom sửa lại chiếc ghế gỗ cũ cho ông. Buổi chiều rất yên. Không ai nói gì nhiều. Chỉ có gió đi ngang qua khu vườn nhỏ. Ông nội bỗng cười:

- Người ta sống cả đời… cuối cùng cũng chỉ mong nhà mình còn đủ người ngồi bên nhau.

Hưng nhìn mái đầu bạc trắng của ông. Nhìn người con gái đã từng liều mạng cứu mình. Rồi lặng lẽ nắm lấy tay Lê. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh không còn thấy mình là một kẻ đang rơi xuống nữa. Bởi cuối cùng… Sau cơn bão dài nhất đời mình… Anh đã tìm được đường trở về.

                                                                                                                 Minh hoạ: Đỗ Như Điềm

Người đăng: Nhà báo, Ths. Chu Huy Phương