Chạm ngõ tháng Tư

 

Nguyễn Hồng

 

Tháng Tư, cái tên nghe sao mà dịu vợi, không ồn ào như những lời hứa hẹn của mùa hạ sắp tới, mà bằng một cái chạm rất khẽ vào sâu thẳm tâm hồn người Hà Nội. Đó là khoảnh khắc những buổi sáng bỗng trở nên trong vắt đến lạ lùng, bầu trời dường như cao và xanh hơn, như tấm gương phản chiếu một sự tĩnh lặng đến nao lòng. Và ở đâu đó, trên những con phố quen thuộc, những gánh hàng rong lại chở theo sắc trắng tinh khôi của hoa loa kèn - loài hoa dịu dàng, thanh khiết như một lời chào không lời, khẽ thầm thì của mùa mới. Chỉ cần bắt gặp thôi, cũng đủ làm dịu lại những hối hả, lo toan thường nhật.

Hoa loa kèn, hay còn được người Hà Nội thân thương gọi là huệ tây, hoa bách hợp, mang trong mình một vẻ đẹp độc đáo, không hề phô trương nhưng đủ sức làm say lòng người. Nó không rực rỡ chói chang như phượng vĩ đỏ thắm, loài hoa gắn liền với những mùa chia ly và ký ức học trò nồng nhiệt. Nó cũng chẳng nồng nàn, quyến rũ đến mức “ám ảnh” như mùi hoa sữa mỗi độ thu về, len lỏi vào từng ngóc ngách phố phường, gợi nhớ những cuộc tình thầm kín. Nếu như hoa sưa mang đến một màn tuyết trắng mỏng manh, phù du, xóa nhòa ranh giới giữa đất trời vào những ngày cuối đông đầu xuân, thì loa kèn lại mang một vẻ đẹp kiêu kỳ và thanh thoát hơn, bền bỉ hơn trong cái mong manh của nó. Loa kèn không bung nở rầm rộ cả cây như sưa, tạo thành những “biển mây trắng” bồng bềnh; thay vào đó, nó thường được người ta nâng niu, khéo léo bó thành từng bó nhỏ, như níu giữ cả một chút hơi thở cuối cùng của mùa xuân còn vương vấn trong làn gió heo may. Phượng vĩ đỏ rực báo hiệu mùa chia tay, bằng lăng tím ngắt mang nỗi buồn man mác của những ngày tháng Năm đầu hạ; còn loa kèn trắng tinh khôi lại lặng lẽ đứng đó, như một nốt trầm dịu dàng, là “bản lề” tinh tế giữa những gam màu rực rỡ và những khoảnh khắc chuyển giao đầy xúc cảm của mảnh đất Thủ đô.

Nó đứng đó, lặng lẽ mà kiêu hãnh với sắc trắng thuần khiết, dáng hình vươn cao như một chiếc kèn nhỏ đang cất lên khúc nhạc của thiên nhiên. Những cánh hoa mỏng manh, ban đầu còn e ấp khép nép, rồi dần dần bung nở, vươn mình đón nắng sớm, khoe vẻ đẹp kiêu kỳ và tinh tế. Đó là một vẻ đẹp rất “Hà Nội”: giản dị mà sâu sắc, khiêm nhường nhưng lại đằm thắm đến lạ. Chính cái sắc trắng không cần cố gắng phô trương này lại có một ma lực đặc biệt, đủ sức khiến người ta phải dừng lại, ngắm nhìn và chiêm nghiệm giữa dòng đời hối hả.

Hà Nội những ngày này vẫn vội vã như thường lệ, dòng xe cộ vẫn tấp nập, dòng người vẫn lướt qua nhau như những thước phim quay nhanh. Nhưng dường như có điều gì đó đã chậm lại trong nhịp thở của thành phố, một điều gì đó được níu giữ bởi những gánh hàng hoa loa kèn trắng muốt. Tiếng rao “Ai mua loa kèn…” vang lên giữa dòng xe cộ đông đúc, ồn ào ấy, không hề lạc lõng, mà trái lại, nó như một nhịp điệu xưa cũ, một lời mời gọi thân thương, thì thầm hòa quyện vào không gian hiện đại. Người ta có thể lướt qua biết bao nhiêu thứ trong một ngày dài, bỏ qua biết bao nhiêu vẻ đẹp khác, nhưng lại dễ dàng dừng chân, đôi khi là dừng lại rất lâu, chỉ vì một bó hoa trắng ngần đang lặng lẽ đợi chờ. Bởi lẽ, hoa loa kèn không chỉ đơn thuần là một loài hoa theo mùa; nó là một tín hiệu tinh tế của thời gian, là một dấu mốc rất riêng mà chỉ tháng Tư mới có thể mang đến, một dấu hiệu để ta nhận ra mình đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại.

Với riêng tôi, hình ảnh những gánh loa kèn trắng tinh khôi ấy không chỉ đơn thuần là biểu tượng của tháng Tư, mà nó luôn gắn liền, in đậm trong ký ức về những năm tháng tuổi trẻ đầy hoài bão dưới mái trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Nhớ những buổi sớm mai còn mịt mờ sương, những buổi sáng vội vã đạp xe đến giảng đường, chạy qua con đường Nguyễn Trãi xưa, sắc trắng của loa kèn theo những cô hàng hoa len lỏi qua từng góc phố, từng con ngõ. Nó như một lời chào dịu dàng xua đi cái ngái ngủ, tiếp thêm một nguồn năng lượng trong lành, tinh khiết cho những giờ học triết học uyên thâm, văn học lãng mạn hay những buổi thảo luận lịch sử đầy sôi nổi. Loa kèn khi ấy là cánh hoa e ấp nằm trên bàn học của cô bạn cùng phòng, là bó hoa đơn giản nhưng ấm áp mang về cắm trong chiếc lọ thủy tinh cũ kỹ ở ký túc xá, thắp lên một chút lãng mạn giữa không gian chật hẹp. Nhìn những cánh loa kèn hé nở, chợt thấy lòng mình an yên đến lạ, bao lo toan thi cử, bao áp lực của bài vở dường như tan biến hết vào sắc trắng ấy. Loa kèn khi ấy không chỉ là hoa, mà là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ, của những khát khao, những giấc mơ được ấp ủ, chắp cánh dưới mái trường Nhân văn - nơi đã định hình nên một phần con người tôi hôm nay.

Có những buổi chiều thảnh thơi, chỉ cần vô tình bắt gặp một bình loa kèn đang lặng lẽ tỏa hương nơi góc quán cà phê nhỏ quen thuộc hay bên khung cửa sổ lớp học, lòng người bỗng trở nên dịu lại một cách kỳ lạ. Nhịp sống ngoài kia vẫn cuồng nhiệt, vẫn hối hả, nhưng bên trong, một khoảng lặng an nhiên, một không gian yên bình rất nhẹ bỗng được mở ra trong tâm hồn. Tôi nghĩ, đó mới chính là điều đặc biệt, là món quà quý giá của mùa hoa này, nó không làm người ta choáng ngợp bởi vẻ đẹp quá rực rỡ, mà khiến người ta muốn sống chậm lại, muốn nghĩ sâu hơn, và muốn cảm nhận nhiều hơn những giá trị nhỏ bé, tinh tế của cuộc sống.

Tháng Tư, vì thế, không chỉ đơn thuần là sự chuyển mình từ xuân sang hạ, từ cái lạnh hanh hao sang cái nắng dịu dàng. Nó là một lời nhắc nhở dịu dàng rằng giữa tất cả những đổi thay không ngừng của cuộc đời, giữa bộn bề lo toan và hối hả, vẫn luôn có những điều giản dị, thuần khiết, những giá trị cốt lõi quay trở lại - không ồn ào, không vội vã, nhưng đủ sức mạnh để chạm sâu vào lòng người. Và hoa loa kèn, với sắc trắng mong manh nhưng đầy kiêu hãnh, chính là một trong những điều kỳ diệu như thế, mãi mãi neo đậu trong ký ức như biểu tượng của bình yên và hoài niệm. Để rồi mỗi khi tháng Tư khẽ gõ cửa, ta chợt nhận ra mình đang chạm ngõ tháng Tư - chạm vào những ký ức dịu dàng, chạm vào một khoảng trời rất riêng, rất sâu trong tim.

Người đăng: Nhà báo, Ths. Chu Huy Phương