Tản văn Hoàng Hạnh
Phố có những ngày trầm tư, mang một gam màu trung tính. Tư lự. Và hanh hao buồn.
Có thể là những nỗi buồn vu vơ, chẳng thể cắt nghĩa. Một chút xốn xang khi mùa thu đến. Một chút chênh chao cho những tháng ngày mênh mang vô định. Một chút nhớ nhà nhớ quê. Và cả một chút ưu tư dành cho chính mình.
Chẳng biết tự bao giờ, người ta hay có thói quen tìm đến các quán cà phê trong những tháng ngày chông chênh đó. Có thể là vào quán cà phê mà chẳng phải để gọi cà phê. Có dăm bảy loại đồ uống khác nhau xếp hàng ngay ngắn trong tờ menu đủ loại màu sắc. Người ta tìm đến quán cà phê đa phần cũng chẳng phải vì thèm cà phê. Có người tìm một chỗ trống yên tĩnh để làm việc. Có người đến để hẹn gặp những người bạn thân quen. Có người lại tìm lấy một góc vắng chỉ để lắng nghe, thả trôi tâm trạng cho vơi bớt những nỗi buồn phiền. Cà phê đắng. Ca cao, sữa ngọt lịm. Trà giải nhiệt thanh mát. Mỗi một sự lựa chọn khác nhau cũng âm thầm kín đáo bộc lộ tính cách và tâm trạng của người khách lạ. Họ bước vào quán cà phê, gọi một ly đồ uống, lắng nghe dư vị của ngày.
Có người làm việc trong đơn độc. Có người ngồi đọc sách một mình. Có người đi theo nhóm trò chuyện rôm rả. Nhưng có lẽ để lại ấn tượng nhiều và gây chú ý nhiều nhất là những bàn có hai người.
Họ có thể là người thân, bạn bè, người yêu, vợ chồng. Và cũng có thể là những người bạn tri kỉ.
Giữa lòng phố, có bao nhiêu quán cà phê thì có lẽ cũng có bấy nhiêu người trong lòng ôm những mối bận tâm lo lắng chẳng ai giống ai. Nếu để ý một chút thì người ta có thể dễ dàng nhận ra, ở làng quê, cuộc sống dù có bộn bề và căng thẳng đến đâu các quán cà phê bao giờ cũng vắng vẻ. Bởi vì ở nơi ấy, ít ra, họ không quá cô đơn và lạc lõng. Người với người chốn thị thành bao giờ cũng vụng về hơn trong việc kết nối. Có thể là vì giữa phố đông, giữa cuộc sống nhộn nhịp, giữa những tòa nhà cao tầng san sát, con người như nhỏ bé hơn và thu mình lại. Và bởi thế, những lúc ấy, họ tìm tới các quán cà phê. Một ly nước nhỏ. Một chỗ ngồi cho người ta cảm giác bình yên và an toàn. Một sự phục vụ chu đáo và ân cần. Chỉ thế thôi có lẽ cũng đủ để vỗ về xoa dịu mỗi người trong những khoảng thời gian lao đao chới với.
Người với người, gặp gỡ nhau là cơ duyên, gắn bó lâu bền khăng khít với nhau một thời gian đã là điều may mắn nhưng tìm được người có thể cùng nói chuyện, cùng chia sẻ và thấu hiểu nhau lại càng là điều hiếm gặp và đáng trân quý.
Mỗi một quán cà phê nơi phố vắng, không khó để nhìn ra những người bạn tri kỉ. Họ tỏa ra môi trường xung quanh một nguồn năng lượng ấm áp, thân tình, thoải mái và tin cậy. Chúng ta có thể nhìn thấy trong mắt họ, những ánh nhìn không cần phải che giấu nhau, những nụ cười vô tư, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi mà không cần phải kiềm chế. Bản thân họ giống như điểm tựa cho người còn lại. Họ chẳng cần phải nói với nhau quá nhiều. Đôi khi chỉ cần ngồi đây. Hiện diện và tồn tại là đủ.
Họ cũng chẳng cần phải khác nhau về giới tính. Có thể là hai người phụ nữ. Có thể là hai người đàn ông. Họ cũng chẳng cần phải ngang bằng nhau về tuổi tác. Có thể chỉ đơn giản là một già và một trẻ. Chỉ cần sự tin tưởng và thấu hiểu lẫn nhau, họ trở thành một đôi bạn tri kỉ. Họ trở thành người cộng sự, đối tác tin cậy của đối phương. Họ lấp đầy cho nhau những khoảng trống đang thiếu hụt.
Họ đơn giản chỉ là những người dưng, sở hữu chung một đặc điểm tính cách, bước ngang qua nhau trong một trận giông bão, và ngồi ở đây lặng lẽ để cùng nhau chờ cơn mưa tạnh.
Phố, cà phê, tri kỉ.
Cà phê khiến cho Phố bớt cô đơn và giá lạnh. Cà phê làm ấm lòng người, sưởi ấm những trái tim đang dần thiếu vắng đi sự kết nối.
Tri kỉ làm cho mỗi tách cà phê càng thêm đậm đà, làm cho mỗi câu chuyện càng trở nên phong phú, làm cho tâm hồn mỗi người thêm nhiều màu sắc.
Tri kỉ là những mảnh ghép không chắc là hoàn hảo nhưng vừa vặn đối với từng giai đoạn trưởng thành. Đó là một tình bạn vô tư nhất, thuần khiết nhất, bình đẳng, không vụ lợi và không phân chia ranh giới thiệt hơn.
Không phải ai sống trên đời cũng tìm thấy một người bạn tri kỉ. Cũng không phải ai cũng biết thưởng thức vị đắng của cà phê. Càng không phải ai cũng đều trải qua những tháng ngày dài lê thê, buồn man mác đến tê liệt trong một thành phố xa lạ. Mỗi một câu chuyện, mỗi một thời điểm, mỗi một người mà chúng ta gặp đều là một sự sắp đặt hoàn hảo của số phận. Người ta có thể có đôi lúc cảm thấy bơ vơ trên phố vắng, tạt vào một quán cà phê, nhấp một ly nước và cảm thấy cuộc đời lại trở về với quỹ đạo. Họ chấp nhận rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng theo ý muốn, nhưng cơ hội sẽ luôn mở ra trước mắt. Các quán cà phê cũng giống như những trạm dừng chân và một người bạn tri kỉ cũng là một người đồng hành, luôn xuất hiện đúng lúc đúng nơi, mỗi khi ta cần.