Mùa Hạ và những thanh âm được đánh thức

 

                                                                              hoàng phúc

 

Mùa Hạ đến như một cơn gió ấm len qua ô cửa còn khép hờ của buổi sớm. Bầu trời bỗng dưng sáng hơn, xanh đến mức người ta chỉ ngước lên cũng thấy lòng mình sảng khoái và nhẹ nhàng. Những hàng cây ven đường bắt đầu rì rào ngôn ngữ âm thanh, nhìn lên những vòm cây nhận ra những chú ve đang đắm say trong bản hoà ca không bao giờ dứt. Những cơn gió lạc giữa dòng người của phố thị tấp nập. Tiếng chim hót trên cành cây ngập nắng vang lên quanh tôi, đằm dịu cõi lòng những bổng trầm, bắt đầu từ vành nôi bời bời nỗi niềm nhớ quê. Mùa Hạ là mùa của ánh sáng, ánh nắng đổ xuống mặt đường loang lổ qua từng tán cây, vẽ thành những mảnh ghép lung linh trên vai áo người qua lại. Có những buổi trưa, nắng gắt đến mức mọi âm thanh dường như cũng chậm lại, tiếng xe xa dần trong cái nắng chói chang ấy, người ta học cách yêu những khoảng râm hay chỉ đơn giản là một cơn gió thoảng qua đủ làm dịu đi một ngày dài. Mùa Hạ cũng là mùa của ký ức, có những kỷ niệm chỉ thuộc về mùa hạ, những cuộc chia tay vội vàng, những lời hứa chưa kịp thực hiện và cả những rung động đầu đời còn ngập ngừng, e ấp.

Mùa Hạ của tôi ngày ấy luôn rộn rã tiếng chim ngân nga giữa đồng quê lúa bát ngát, xanh rì. Một vùng trời gió lộng thênh thang, mở ra bao cánh cửa cao rộng trong tâm hồn thơ trẻ. Tôi chạy dọc cánh đồng đất lưa thưa những cây cỏ còn xót lại. Dấu chân nhỏ bé của tôi in lại trên triền đê, một bên là nhánh sông quê man mác cuộn chảy tựa những áng ca dao, một bên là cánh đồng phù sa trải dài hương lúa, ủ ấm bao giấc mơ mùa màng. Vào mỗi buổi chiều, tiếng chim cuốc cứ mê mải buông vào hoàng hôn tiếng gọi bầy khắc khoải, một điệp khúc của ký ức, khiến nỗi nhớ không rõ hình hài cứ dâng đầy khôn nguôi. Giấu mình trong những rặng tre già bóng thẳm, những hàng cây luống tuổi ven sông. Tôi thơ thẩn quanh bến cũ lác đác hoa rụng, nhìn nắng chiều dát vàng mặt sông tựa muôn vệt sao trời bị bỏ quên từ đêm hôm trước.

Tôi ngồi đợi dáng mẹ về phía triền đê, nơi lúc còn thơ ấu, mẹ đi làm hay cho chúng tôi lên đó ngồi hóng mát và vui đùa dưới tán cây ven đê.  Đó là buổi chiều trước ngày tôi xa mẹ lên chuyến xe đi tìm giấc mơ chữ nghĩa trên thành thị đông đúc. Trên chuyến xe, tôi bất giác nhớ về buổi trưa hè không ngủ cùng các bạn dong duổi trên triền đê tìm những niềm vui của tuổi học trò, cùng nhau tắm mình vui đùa trên dòng nước ngọt lành mát mẻ sảng khoái, cùng nhau thả diều trên bãi đất rộng. Cánh diều bay lên cao tiếng sáo vi vu trong làn gió mang theo biết bao khát vọng.

Những năm tháng ấy đôi lúc lại đưa tôi trở về với kỷ niệm nao lòng, những vọng âm chiều mùa Hạ xưa cũ cứ vang lên không dứt trong tôi. Thanh âm ấy đã lặng thầm thổi vào hồn tôi một nỗi thương quê nhà, đậm sâu và thấm thía, nhắc nhở tôi rằng dẫu có muôn dặm cách xa phương nào, vẫn là bóng hình quê hương, nơi tôi sinh ra và lớn lên. Tôi đã đi qua bao buổi chiều trước ngày phải xa mẹ vào lại thị thành. Tôi ngồi lại bên triền đê bao lần lặng im nghe nỗi buồn cất tiếng. Muốn nhớ lại những kỷ niệm, để thấy đời mình tựa một nhánh sông nhỏ bé khiêm nhường, dẫu có đổi hướng chuyển dòng bao bận rộn vẫn xuôi về dòng sông mẹ mênh mông, về với những buổi chiều sương trầm gió thoảng.

Thời gian tựa bóng qua thềm, tôi trân quý từng mảnh ký ức xanh nguyên. Những mùa Hạ cũ chân phương ấy, thôn dã ngày xưa ấy như một âm thanh của nguồn cội quê hương… Để rồi, trong một khoảnh khắc bất chợt, ta mỉm cười vì biết rằng, dẫu thời gian trôi đi, vẫn luôn ở lại trong lòng như mùa Hạ của riêng mình.

Người đăng: Nhà báo, Ths. Chu Huy Phương